第一章 雷劈中的小道士
老道长 nhất định phải bảo cậu nhỏ điếc cái quan âm kia rồi. Cậu nhỏ nghe vậy, mồm cứ vặn vẹo, quơ tay đại khinh mấy người trong đám đông. "Hồi nào cậu ta bảo cậu nhỏ 'quần tử' thế? Cậu nhỏ có tí tốn biết đâu chứ?" Giọng cậu nhỏ tròn tròn, nảy lửa. Nhưng cái quỷ bí hiểm kia vẫn cứ vây quẩn, lúc nào cũng milliseconds trước mặt cậu nhỏ. Cậu nhỏ liền vươn tay tạt một cái. "Cậu nó cứ đeo bám cậu nhỏ hả? Đi chứ!" Tuy nhiên, cái quỷ kia chẳng thèm đâu. Tiếng "rắc rắc" vang lên. Cậu nhỏ bị cái quỷ kia bắt giật mình, liền tdeut oẹ oẹ, nhiệt tình tấn công cái quỷ kia vài đường võ thuật. Nhưng bọn chúng nó, nó cũng chẳng biết đâu, cứ vây quẩn cậu nhỏ. Tiếng "rắc rắc" vang lên mãi. Cậu nhỏ liền vươn tay tạt một cái. "Cậu nó cứ đeo bám cậu nhỏ hả? Đi chứ!" Nhưng bọn chúng nó chẳng thèm đâu. Tiếng "rắc rắc" vang lên. Cậu nhỏ bị cái quỷ ấy bắt giật mình, liền tdeut oẹ oẹ, nhiệt tình tấn công cái quỷ đó vài đường võ thuật. Nhưng bọn chúng nó, nó cũng chẳng biết đâu, cứ vây quẩn cậu nhỏ. Tiếng "rắc rắc" vang lên mãi. Cậu nhỏ liền vươn tay tạt một cái. "Cậu nó cứ đeo bám cậu nhỏ hả? Đi chứ!"








