第六章 释怀
林薇把脸埋得更低了,恨不得钻进地缝里去。陆沉的指尖还停在半空中,没立刻收回,空气里弥漫着一种微妙的尴尬。她能感觉到自己的心跳得像擂鼓,耳根子烧得厉害。 lớp mới bắt đầu, làm sao để mình lại bị một cái va nhẹ như thế này? ớ, đúng rồi, mình đi học đi giùm cái người lạ mà không xem đường ào ào tiến tới thôi. "走路不长眼睛啊?" một giọng nam trẻ trung phá vỡ sự im lặng. 林薇猛地抬起头,对上陆沉的目光。他正居高临下地看着她,嘴角噙着一丝若有似无的笑意,眼神却带着点审视。啧, người này cũng hơi tinh tinh, mà cái vẻ chua chuối kiểu này mà anh ấy vẫn không cười. "tôi..." Lin Wei muốn nói gì đó, nhưng thấy miệng mình khô như mắm tôm, thanh quản mình lại bị tắc nghẽn," tôi... tôi không cố ý." "anh biết," Lü Chen bước ra một bước nhỏ, dừng lại ở không gian không quá xa cô ấy," va vào người khác, xin lỗi là đủ rồi." giọng anh không cao không thấp, vừa đủ cô ấy nghe thấy. Lin Wei trộm nhìn anh ấy, thấy anh ấy không có vẻ hả hê, trong lòng cô ấy như được an ủi vậy. Cô ấy vội vàng gật đầu như gà gáy," đúng rồi, xin lỗi, xin lỗi rồi." Lü Chen nhíu mày:" xin lỗi là xong rồi. không sao rồi, mình đi trước." nói xong, anh ấy quay lưng lại, tiến ra khỏi phòng học.





![[综]重来一世](https://img.ledushu.sbs/vod/%5b%e7%bb%bc%5d%e9%87%8d%e6%9d%a5%e4%b8%80%e4%b8%96_4313_180x240.jpg)


